‘Chiến binh’ 4 tuổi mâ’.t đúng ngày sinh: Tạm biệt con, con là thiên thần của 2 cuộc đời!

Tháng Một 4, 2019

Chị Phượng trào nước mắt hôn tạm biệt con và nói: ‘Ch.i.ế’n binh của mẹ, cảm ơn con vì con không chỉ là thiên thần của mẹ, mà có thể với ai đó khác, con cũng là thiên thần vì đã mang đến ánh sáng cho họ…’.


Bé Mai-Reon (4 tuổi) đã h.i.ế.n tặng 2 giác mạc của mình để giúp 2 người tìm lại ánh sáng GIA ĐÌNH CUNG CẤP

Tai n.ạ..n đúng ngày sinh nhật…

Khi cả gia đình nội, ngoại đang chuẩn bị tiệc sinh nhật cho bé Mai-Reon (4 tuổi, quốc tịch Nhật) ở nhà bà ngoại tại Phú Thọ thì tai n.ạ..n bất ngờ ập đến, bé bị ngã từ tầng 2 xuống đất.


Chị Phượng cùng con trong lễ hội Gion tại Kyoto GIA ĐÌNH CUNG CẤP

Chị Lan Anh (bác ruột của bé) đ.a.u xó’t kể lại: “Lúc bị n.g.ã bé vẫn tỉnh tá’o, biết khóc nhiều nhưng không bị c.h.ả.y m.a’u ra ngoài. Lúc đưa đi viện, xung quanh nhiều người lạ nên bé vẫn đòi và ôm c.h.ặ.t lấy cổ bá’c.

Bác sĩ bá’o con bị x.u.ấ.t h.u.y.ê’.t n.ã.0 tiên lượng x.ấ.u, sẽ không qua khỏi. Hôm đó gia đình tôi đang chuẩn bị tổ chức sinh nhật cho con, còn chưa kịp cắ’t bánh, thổi nến gì…”.

Lúc này, ba mẹ của bé tức tốc từ Nhật trở về. Ba bé là anh Nguyễn Mạnh Minh Toàn (35 tuổi) cho biết khi biết con không thể qua khỏi, vợ chồng anh quyết định h.i.ế.n tặng giác mạc của con để giúp những người khác tìm lại ánh sáng.

Không biết cách trao tặng thế nào nên anh đã đăng tải thông tin lên m.ạ.n.g xã hội.

Con có đôi mắ’t biết nói

Chiều 2.1, cuộc tâm sự đầy nước mắ’t của chị Chu Bích Phượng (35 tuổi, mẹ bé Mai-Reon) với PV Thanh Niên liên tục bị ngắ’t quãng vì mỗi lần nhắc tới con chị Phượng lại xú’c đ.ộ.n.g đến ngấ’t lịm đi, nhưng chị vẫn muốn trải lòng để ai cũng biết đến chàng ch.i.ế’n binh nhỏ tuổi của chị.

Vừa nhắc về con, nước mắ’t chị Phượng cứ thế lăn dài trên gương mặt phờ phạc vì khóc ťħươηġ con những ngày qua. Chị cho biết, Reon là con đầu của chị. Năm 1 tuổi, thấy bé không vận động được như bạn bè cùng tuổi, chị cho bé đi khá’m thì biết bé bị chậm phát triển.

Năm 3 tuổi, bé lại tiếp tục được bác sĩ chẩn đoá’n là bị tự kỷ rối loạn phổ tự kỷ tăng đ.ộ.n.g. Reon ít cười, ít hóng chuyện với mọi người nhưng khi gia đình có thêm bé thứ hai thì Reon cười nhiều và thích chơi với em.

“Con tới 4 tuổi vẫn chưa biết nói nhưng con có đôi mắt biết nói. Ở trường con hay chơi một mình nhưng bạn bè thầy cô ai cũng quý, có lẽ vì nụ cười của con lúc nào cũng thật hồn nhiên, đá’ng yêu”, chị nhớ lại.

Vài tháng gần đây, bận rộn với lịch làm việc nên chị gửi bé về nhờ ông bà ngoại chăm sóc để bé luôn có người chăm sóc, giao tiếp hằng ngày. Và khoảng thời gian ở cùng ngoại, bé đã có tiến triển rất tốt.

Chị Phượng và Reon ngày bé vừa chào đ.ờ.i GIA ĐÌNH CUNG CẤP

Tới ngày nhà ngoại tổ chức sinh nhật cho con, chồng chị nhận điện thoại từ Việt Nam gọi sang báo là bé bị số.t xuấ’.t hu.y.ế’t, cần ba mẹ về truyền m.a’.u nên chị còn chạy ra siêu thị mua đồ chơi mà con thích đem về. Về đến bệnh viện, vào xoa đầu con, chị mới biết con đã c.h.ê’.t n.ã.0…

“Lúc đó mình cảm thấy như m.â’.t tất cả. Mình không còn nghĩ đến điều gì nữa, ngay cả bé thứ hai, mình chỉ muốn đi cùng con để có thể chăm lo cho con. Sau đó, trấn tĩnh lại mình mới chấp nhận là con đã m.â’.t”, chị nghẹn ngào nhớ lại…

‘Tạm biệt chiến binh của mẹ…’

Vì bé vốn là người biết lo lắng cho người khác nên chị quyết định h.i.ế.n tag của con, nhưng do con nhỏ quá nên chỉ hiến được giác mạc. Chị nói, chị cũng muốn để lại cái gì đó của con để còn có cơ hội nhìn thấy, dù sẽ rất đ.a.u lòng khi thấy con bị cắ’t đi bộ phận nào đó.

Với vợ chồng chị, trái tim và đôi mắ’t chính là tâm hồn của con. Chị nghĩ rằng ai đó được nhận đôi mắ’t của con chắc sẽ là người tốt và có tâm hồn trong sáng như con. Chị cũng hy vọng ở đâu đó chị sẽ lại gặp được đôi mắt trong sáng của con.

Bé Mai-Reon trong vòng tay của bố mẹ ẢNH: GI ĐÌNH CUNG CẤP


Reon rất yêu thương em trai của mình GIA ĐÌNH CUNG CẤP

Vậy là khi hôn tạm biệt chàng trai bé nhỏ của mình, chị đã nói với con: “Ch.i.ế’n binh của mẹ, cảm ơn con vì con không chỉ là thiên thần của mẹ, mà có thể với ai đó khác, con cũng là thiên thần vì đã mang đến ánh sáng cho họ. Mẹ rất hãnh diện vì con. Cảm ơn con vì đã chọn mẹ làm mẹ của con”.

Rồi chị và chồng cùng đứng đó chứng kiến việc cuối cùng mà con có thể làm để giúp cho người khác tìm lại ánh sáng. Các bác sĩ đã lấy giác mạc của con ra một cách thật nhẹ nhàng, không đ.a.u đớ’n khiến chị được an ủi rất nhiều…

Gia đình chị đã lo xong h.ậ..u s.ự cho bé Reon vào ngày 1.1.2019 nhưng chị sẽ ở lại đến ít nhất tới khi 100 ngày của con. Chị nói, khi con sống chị đã không được gần con nhiều rồi nên khi con đã m.â’.t chị muốn ở lại để nấu cơm cúng ngày 3 bữa cho con như khi con còn bên cạnh.

Điều mong ước lớn nhất lúc này của chị là sẽ gặp được hai người nhận giác mạc của con, để được nhìn thấy đôi mắt trong veo của con.

Dù đó là hai người xa lạ mà gia đình không biết quen nhưng chị tin rằng tin rằng nếu có cơ hội gặp gỡ, chị chắ’c chắn sẽ nhận ra tâm hồn trong sáng của con trong đôi mắt của hai người nào đó…

Theo : Thanh Niên

Loading...
Ý kiến bạn đọc